Wiki

Bảo hiểm thất nghiệp là gì?

Định nghĩa Bảo hiểm thất nghiệp

Người lao động có thể nhận được trợ cấp từ bảo hiểm thất nghiệp nếu họ bị mất việc làm và đáp ứng các tiêu chuẩn khác của Chính phủ. Người lao động tự nguyện chấm dứt việc làm và những người tự làm kinh doanh là các đối tượng không đủ điều kiện nhận bảo hiểm thất nghiệp. và phải sử dụng tiền cá nhân để trang trải cuộc sống khi không có việc làm. Chính phủ trả tiền bảo hiểm thất nghiệp từ một quỹ thuế thất nghiệp thu được từ các doanh nghiệp, công ty và những đơn vị thuê mướn nhân công khác.

Trợ cấp thất nghiệp là gì?

Tiền bảo hiểm thất nghiệp được nhà nước trả cho người lao động thất nghiệp do bị sa thải. Bảo hiểm thất nghiệp sẽ là nguồn thu nhập cho người lao động thất nghiệp cho đến khi họ có thể tìm được việc làm. Để đủ điều kiện, người lao động phải thoả một số tiêu chí nhất định, chẳng hạn như đã làm việc trong một khoảng thời gian quy định tối thiểu và chủ động tìm kiếm việc làm.

Bảo hiểm thất nghiệp là nguồn thu nhập trong một khoảng thời gian xác định hoặc cho đến khi nhân viên tìm được việc làm. Nó còn được gọi là bảo hiểm thất nghiệp hoặc trợ cấp thất nghiệp.

Tiền trợ cấp thất nghiệp được trả bởi Chính phủ. Tại Hoa Kỳ, bảo hiểm thất nghiệp đã được đưa ra bởi Đạo luật an sinh xã hội năm 1935, khi nền kinh tế đang phải vật lộn qua cuộc khủng hoảng. Hệ thống bảo hiểm thất nghiệp của Mỹ được quản lý chung bởi chính phủ liên bang và tiểu bang và được tài trợ thông qua thuế biên chế cho người sử dụng lao động ở hầu hết các bang. Tại Hoa Kỳ, các chính sách khác nhau theo tiểu bang, nhưng trợ cấp thất nghiệp thường sẽ trả cho nhân viên đủ điều kiện lên đến $ 450 mỗi tuần. Lợi ích thường được trả bởi chính phủ tiểu bang, được tài trợ một phần lớn bởi thuế tiểu bang và liên bang được tính thuế đối với người sử dụng lao động. Tại Canada, hệ thống này được gọi là Bảo hiểm Việc làm và được tài trợ bởi phí bảo hiểm do cả chủ lao động và nhân viên trả.

Lịch sử bảo hiểm thất nghiệp

Hệ thống bảo hiểm thất nghiệp đầu tiên được giới thiệu tại Vương quốc Anh với Đạo luật Bảo hiểm Quốc gia năm 1911 dưới sự quản lý của Đảng Tự do H. H. Asquith. Các biện pháp nhằm chống lại sự gia tăng của Đảng Lao động trong dân số tầng lớp lao động của đất nước. Đạo luật bảo hiểm quốc gia đã cho những người công nhân thuộc các giai cấp lao động của Anh một hệ thống bảo hiểm góp phần chống lại bệnh tật và thất nghiệp. Tuy nhiên, nó chỉ áp dụng cho người có thu nhập. Gia đình của những người có thu nhập và những người có thu nhập ngoài lương phải dựa vào các nguồn hỗ trợ khác.

Chương trình bảo hiểm thất nghiệp của Anh được dựa trên các nguyên tắc cơ bản, và nó được tài trợ bởi một số tiền cố định được đóng góp bởi công nhân, người sử dụng lao động và người nộp thuế. Tuy nhiên, những lợi ích đã bị hạn chế đối với các ngành cụ thể có khuynh hướng có nhiều yêu cầu việc làm dễ bay hơi hơn, chẳng hạn như đóng tàu, và nó không tạo ra điều khoản cho bất kỳ người phụ thuộc nào.

Sau một tuần thất nghiệp, công nhân đủ điều kiện nhận 7 shilling mỗi tuần trong tối đa 15 tuần trong một năm. Đến năm 1913, 2,3 triệu người được bảo hiểm theo chương trình trợ cấp thất nghiệp của Anh.

Tại Việt Nam, người lao động sẽ nhận được trợ cấp thất nghiệp ở mức 60% lương khi còn đang đi làm, trong khoảng thời gian từ 3 tháng cho tới 12 tháng.

Nguồn: Khuyenhocvietnam.com biên soạn

Close