Soạn Văn 12

Soạn bài văn 12: Dọn Về Làng – Nông Quốc Chấn

Soạn bài Dọn Về Làng – Nông Quốc Chấn

Soạn bài Tác giả Nông Quốc Chấn

Nông Quốc Chấn (1923 – 2002) là nhà thơ dân tộc Tày có nhiều đóng góp cho văn học các dân tộc thiểu số cùng như nền văn học Việt Nam hiện dại, được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về vãn học nghệ, thuật (năm 2000). Nhà thơ từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong công tác văn hóa, văn nghệ ở nước ta. (Xem Tiểu dẫn về tác giả trong SGK).

Soạn bài Tác phẩm Dọn về làng (gợi ý tìm hiểu bài thơ)

Dọn về làng dược sáng tác năm 1950, là bài thơ viết về quê hương tác giả trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp nhiều dau thương mà anh dũng. Bài thợ dược trao giải nhì tại Đại hội liên hoan thanh niên và sinh viêr thế giới ỏ Béc-lin, sau đó dược dịch đăng trên Tạp chí Châu Ầu. Bài thơ viết bằng tiếng Tày, do tác giả dịch sang tiếng Viẹt.

Dọn ưề làng là bức tranh hiện thực sinh động của nhân dân Cao – Bắc – Lạng trong những năm kháng chiến chống Pháp. Bức tranh có hai mảng tối và sáng: tối là cuộc sống cơ cực, bị giặc lùng bắt, cướp của, giết người tàn bạo, dã man; sáng là cuộc sống hồi sinh, vui tươi sau ngày hoàn toàn giải phóng. Tứ thơ “dọn ưề làng” được khơi nguồn từ cảm hứng hồi sinh đó.

Bài thơ có một kết cấu khá hiện đại theo trình tự hiện tại – quá khứ – hiện tại. Nhà thơ dứng ở thời điểm hiện tại đề viết bài thơ. Mở đầu là những câu thơ tràn dầy niềm vui chiến thắng khi quê hương hoàn toàn giải phóng, mọi người chuẩn bị “dọn về làng” dể khôi phục lại cuộc sống:

Mẹ! Cao – Lạng hoàn toàn giải phóng

Tây bị chết bị bắt sống hàng đàn    

Vệ quốc quân chiếm lại các dồn

Người đông như kiến, súng dầy như củi

Sáng mai về làng sửa nhà phát cỏ

Cày ruộng vườn trồng lúa ngô khoai.

Từ niềm vui giải phóng, nhà thơ nhớ lại những năm cơ cực, khổ đau khi quê hương bị kẻ thù xâm lược giày xéo tàn bạo, đồng bào bị bắt giết dã man: Mấy năm qua quên tết tháng giêng, quên rằm tháng bảy Chạy hết núi lại khe, cay đắng dủ mùi.

Đoạn hồi ức khá dài này là sự đan xen giữa khổ đau và cảm thù mà hình ảnh cái chết dầy uất hận của người cha đã nói rõ. Cái chết dau thương (“Không ván, không người đưa cha đi cất – Mẹ tháo khăn phủ mặt cho chồng — Con cởi áo liệm thân cho bố”) dã tố cáo tội ác tày trời của quân cướp nước, và căm thù của tác giả (cũng là của nhân dân) đã thành lời nguyền phẫn nộ:

Mày sẽ chết! Thằng giặc Pháp hung tàn

Bằm xương thịt mày tan mới hả.

Rồi từ hồi ức đau thương, cảm hứng thơ lại trỏ về với niềm vui giải phóng, với công việc “dọn về làng” tấp nập, vui vẻ trong cuộc sống hồi sinh của mọi người:

Hôm nay Cao – Bắc – Lạng cười vang,

Dọn lán, rời rừng, người xuống làng.

Người nói cỏ lay trong rừng rậm,

Cuốc dất dọn cỏ mẹ khuyên con.

Đường cái kêu vang tiếng ô tô,

Trong trường ríu rít tiếng cười con trẻ.

Đoạn thơ là một bức tranh đẹp của ngày “dọn về làng”. Dọn về làng là trở về với cuộc sống, là chiến thắng quân thù, là niềm vui giải phóng; bởi thế sự trở về với cuộc sống ở đây mang một ý nghĩa mới cao hơn, tốt đẹp hơn: nó có được là nhờ bao chiến dấu hi sinh gian khổ của bộ đội và nhân dân, nó là minh chứng hùng hồn cho mục đích chính nghĩa và sức sống mạnh mẽ của một cuộc kháng chiến của dân tộc. Cuộc sống ấy dẹp lắm, ,quí lắm, phải giữ lấy nó trong tay. Và người con đă lên đường vì lẽ đó:

Mặt trời lên sáng rõ rồi mẹ ạ!

Con đi bộ đội, mẹ ở lại nhà,

Giặc Pháp, giặc Mĩ còn giết người cướp của trên nước ta

Đuổi hết nó đi, con sẽ về trông mẹ.

Mở đầu bài thơ, tác giả gọi “mẹ” để báo tin Cao – Lạng giải phóng, kết thúc bài thơ lại từ giã “mẹ” để đi bộ đội giữ yên cho niềm vui đó. “Mẹ” ỗ đây vừa là người mẹ cụ thể, vừa được khái quát thành người mẹ chung, thành quê hương đất nước.

Close